Trang Nhà |  Nguyệt San |  Lời Chúa  |  GĐ La Vang |  Lich CG 2012 |  Quỹ Từ Thiện |  Việt Sử |  Nối Kết |  Liên Lạc print  
  Dân Chúa
  Trang Thơ Dân Chúa
  Biến Cố Trong Tháng
  Văn Hóa Việt Nam
  Sức Khỏe Là Vàng
  Đi Vào Cuộc Đời
  Học Hỏi Để Sống Đạo
  Sinh hoạt Cộng Đoàn
  Chúc Mừng
  Phân ưu
  Quảng Cáo
  Tủ Sách Dân Chúa
  Đặt Mua Báo
  Bạn đọc viết
  Tìm Bài
  Impressum
  Hình Ảnh
  ĐHCG Việt Nam
0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits0004034064 visits
Trang NhàMarienfriedTối ngày 02/07/2010 tại Marienfried

BÀI GỢI Ý TĨNH TÂM HÀNH HƯƠNG

Tối ngày 02/07/2010 tại Marienfried

****

         Kính thưa quý Cha,

quý Ông bà anh chị em thân mến.

         Thật cảm động khi chúng ta cùng hiện diện nơi đây trong giờ tĩnh tâm hành hương để tôn vinh Đức Mẹ tại Marienfried – Đức quốc.

         Trong giờ tĩnh tâm này, chúng ta cùng nhau suy niệm về Đức Maria như mẫu gương tín thác vào chương trình Cứu Độ mà Thiên Chúa đã thực hiện. Chúng ta cùng lắng nghe Lời Chúa để suy niệm hành trình Đức Tin của Đức Mẹ, khi đứng dưới chân thập giá Chúa Giêsu đã phó thác Giáo Hội cho Đức Maria trong ơn gọi làm Mẹ: 

Ðức Giêsu và thân mẫu của Người

(25) Ðứng gần thập giá Ðức Giêsu, có thân mẫu Người, chị của bà thân mẫu, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala. (26) Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Ðức Giêsu nói với thân mẫu rằng: "Thưa Bà, đây là con của Bà". (27) Rồi Người nói với môn đệ: "Ðây là mẹ của anh". Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình (Ga 19,25-27). Sách Tông đồ Công vụ đã nhắc tới sự hiện diện hiệp nhất yêu thương của Mẹ.

Theo sách Tông đồ Công vụ:

(12) Bấy giờ các ông từ núi gọi là núi Ôliu trở về Giêrusalem. Núi này ở gần Giêrusalem, cách đoạn đường được phép đi trong ngày sabát. (13) Vào tới trong thành, các ông lên lầu trên, là nơi các ông trú ngụ. Các ông ấy là: Phêrô, Gioan, Giacôbê, Anrê, Philípphê, Tôma, Batôlômêô, Máthêu, Giacôbê con ông Anphê, Simon thuộc nhóm Quá Khích, và Giuđa con ông Giacôbê. (14) Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Ðức Giêsu, và với anh em của Ðức Giêsu (Cv 1,12)

         Chúa Giêsu đã nói với Mẹ và Thánh Gioan Tông đồ: “Đó là con của Bà…đó là Mẹ của con”. Gíao Hội qua Thánh Gioan đã đón nhận Mẹ Maria làm Mẹ mình; và Mẹ đón nhận Giáo hội làm con của mình. Chính vì vậy qua mọi thời đại, chúng ta thấy Giáo hội luôn nhìn lên Đức Trinh nữ Maria như người Mẹ hiền: “Với tình mẫu tử, Mẹ chăm sóc những anh chị em của Con Mẹ đang lữ hành trên dương thế và đang gặp bao nguy hiểm, thử thách cho tới khi đạt tới quê trời hạnh phúc” (Asmd 62). Với sự che chở của tình mẫu tử, “Đức Trinh nữ Maria được Giáo hội khẩn cầu với những tước hiệu Trạng Sư, Vị Bảo Trợ, Đấng Phù Hộ…”; “Giáo hội thường cảm nghiệm được và nhắn nhủ các tín hữu ghi nhớ vai trò trung gian của Mẹ Maria, để nhờ Mẹ nâng đỡ phù hộ, họ sống gắn bó mật thiết hơn với Đấng Trung Gian là Chúa Cứu Thế”. Nếu ơn cứu độ là kết quả của sự gặp gỡ và hiệp thông với Chúa Kitô và là sự tiếp tục mầu nhiệm nhập thể, thì chúng ta tin tưởng là không ai hơn Đức Maria biết dẫn đưa chúng ta vào môi trường thần linh và nhân loại của mầu nhiệm này. Đàng khác, trong suốt lịch sử, cuộc sống của Giáo Hội đã là một bằng chứng hiển nhiên rằng sự hiện diện của Mẹ Maria không những Không làm lu mờ và giảm bớt vai trò của Chúa Giêsu mà trái lại; với tình mẫu tử, Đức Maria lôi kéo mọi thành phần, mọi giai cấp, mọi địa vị xã hội, để dẫn họ đến với Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta có thể kiểm chứng điều này tại các trung tâm hành hương trên khắp thế giới, nhất là tại Lộ Đức và Fatima. Sự hiện diện của Mẹ Maria đã lôi cuốn đông đảo dân chúng: họ tới tham dự thánh lễ, chầu Thánh Thể ngày đêm, Rước kiệu, xếp hàng chờ được lãnh nhận Bí tích Hòa giải. Như thế trọng tâm của những trung tâm hành hương Thánh Mẫu là qui về Chúa Giêsu Kitô. Hiến chế “Ánh sáng muôn dân” của Công đồng Vaticano II nhấn mạnh cho chúng ta như sau: “Sứ mệnh từ mẫu của Mẹ Maria đối với con cái loài người không làm lu mờ, cũng không làm suy giảm chút nào vai trò trung gian duy nhất của Chúa Giêsu Kitô. Trái lại còn làm sáng tỏ mãnh lực của sự trung gian ấy. Thật thế, mọi ảnh hưởng có sức cứu rỗi của Đức Trinh Nữ trên nhân loại, không phát sinh từ một sự cần thiết khách thể nào, mà từ ý định nhân lành của Thiên Chúa, và bắt nguồn từ công nghiệp dư tràn của Chúa Kitô. Ảnh hưởng ấy nương tựa và hoàn toàn tùy thuộc vào sự trung gian của Chúa Kitô, nguồn phát sinh tất cả ảnh hưởng đó. Ảnh hưởng này không cản trở gì, trái lại còn giúp đỡ các tín hữu kết hiệp trực tiếp với Chúa Kitô” (ASMD 60).

      Chúng ta được mời gọi là chứng nhân của tình yêu Chúa giữa Giáo hội trong thế giới, không thể nào không sống liên hệ mật thiết với Mẹ Maria, mẫu gương của Giáo hội trên bình diện Đức tin, đức ái và sự hiệp nhất hoàn toàn với Chúa Kitô. Mẹ Maira là Mẹ của Giáo hội cũng là Mẹ của mọi tín hữu, Mẹ của mọi chứng nhân đức tin trong cuộc sống hàng ngày:

“Trong vô số phép lạ xảy ra tại Lộ Ðức nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, người ta có ghi lại một sự kiện như sau:

Một quả phụ đem đứa con trai duy nhất của bà lên 10 tuổi đến hang đá Lộ Ðức. Cậu bé bị bất toại từ lúc vừa mới biết đi vì một tai nạn xe hơi. Dọc đường bà mẹ không ngừng lập đi lập lại với con, là bất cứ điều gì con cầu xin cùng Chúa Giêsu nhờ lời bầu cử của Ðức Mẹ sẽ không bị từ chối. Tới hang Lộ Ðức, bà mẹ đẩy con ngồi trên xe lăn nhập hàng rước kiệu cùng với các bịnh nhân khác, và kiên nhẫn chờ đợi Mình Thánh Chúa đi ngang qua đó, để lãnh nhận phép lành.  Vị linh mục cầm Mình Thánh Chúa trên tay và dừng lại ban phép lành trước mỗi bệnh nhân.  Khi ngài đến trước mặt cậu bé bất toại, cậu bé lớn tiếng cầu nguyện với tất cả lòng tin tưởng của tâm hồn đơn sơ chân thành: "Lạy Chúa Giêsu, nếu Chúa không chữa con lành bệnh con sẽ thưa lại với Mẹ Chúa cho xem." Nghe vậy, vị linh mục xúc động mạnh, nên quay trở lại ban phép lành cho cậu bé một lần nữa với tất cả tấm lòng đơn thành tin tưởng, cậu bé vừa chăm chú nhìn Mình Thánh Chúa, vừa lớn tiếng thân thưa: "Lạy Chúa Giêsu, nếu Chúa không chữa lành bệnh cho con, con nhất định sẽ thưa lại với Mẹ Chúa cho xem."

Mình Thánh Chúa vừa được vẽ xong hình thánh giá trên người em thì như có một sức mạnh nào đó thúc đẩy, cậu bé đứng thẳng dậy bước khỏi xe lăn, quì gối thờ lạy tạ ơn Chúa trước sự ngạc nhiên của mọi người, nhất là trước sự xúc động của mẹ em.

·         Theo tông huấn "Rao Giảng Tin Mừng"(số 82), Mẹ Maria là Sao Mai hướng dẫn công việc rao giảng Tin Mừng. Còn Công Đồng Vatican II thì xác nhận là "trong công việc tông đồ, Giáo Hội có lý do ngước mắt nhìn lên Đấng đã sinh ra Chúa Kitô (x. nh Sng Muơn Dn, 65). Mẹ Maria hiệp nhất với Giáo Hội trong cuộc hành trình tiến về Chúa và trong sứ mệnh đưa Chúa đến cho nhân loại. Chúng ta có thể tự hỏi: tại sao trong Giáo Hội, mỗi tông đồ cần hướng nhìn lên Mẹ Maria như công đồng Vatican II đã mời gọi? Để trả lời cho câu hỏi này, chúng ta không thể hoàn toàn dựa vào những lý do trên bình diện lý luận nhân loại, nhưng cần hướng nhìn về Thiên Chúa, chiêm ngắm các hành động của Ngài trong chương trình cứu độ, bởi vì điều quyết định cho ơn cứu độ của nhân loại và cách thức thực hiện ơn cứu độ không tuỳ thuộc vào lý luận của đầu óc nhân loại, nhưng là sự khôn ngoan mầu nhiệm và thánh ý của Thiên Chúa. Chúng ta không có thời giờ để suy niệm toàn thể chương trình cứu rỗi, nhưng chỉ cần nhìn đến vài biến cố quan trọng của chương trình cứu độ, để thấy rõ vai trò của Mẹ Maria trong công cuộc cứu rỗi do Thiên Chúa thực hiện. Vài biến cố đó là: mầu nhiệm nhập thể, tiệc cưới Cana, giây phút quyết định trên thập giá và ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống.

·Trong mầu nhiệm Nhập Thể, Mẹ Maria được chọn làm nơi gặp gỡ mang ơn cứu độ. Thiên Chúa nhập thể để đến với con người, qua Mẹ Maria. Tại tiệc cưới Cana, Chúa Giêsu đã làm phép lạ, qua lời cầu bầu của Mẹ Maria. Và điều đáng lưu ý ở đây là, sau khi đã thuật lại phép lạ, tác giả phúc âm theo thánh Gioan ghi thêm nhận xét này là: "Chúa Giêsu đã khởi đầu làm phép lạ tại Cana, thuộc xứ Galilêa, và Ngài đã tỏ lộ vinh quang của Ngài, và các môn đệ đã tin vào Ngài" (Gn 2,11). Lời bầu cử của Mẹ Maria đã là nguồn gốc của phép lạ đầu tiên Chúa Giêsu làm, để khởi đầu sứ mệnh công khai, và làm cho lòng tin của các môn đệ thêm vững chắc. Qua biến cố trên, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã muốn liên kết Mẹ Maria với sứ mệnh công khai của Chúa trong chương trình cứu rỗi thế gian. Trong giây phút quan trọng nhất của công cuộc cứu rỗi, dưới chân thập giá, Mẹ Maria hiện diện và kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu đang tự hiến làm giá cứu chuộc nhân loại. Chính trong giây phút đó mà Mẹ Maria được uỷ thác sứ mệnh làm Mẹ Giáo Hội và Mẹ Nhân Loại (x. Gn 19, 26-27). Ngày Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, Giáo Hội được trở nên tích cực trong công việc rao giảng Tin Mừng. Mẹ Maria cũng đã hiện diện với cộng đoàn tông đồ, để cầu nguyện với các ngài, chuẩn bị các ngài đón nhận Chúa Thánh Thần và ra đi làm chứng cho Chúa Giêsu. Sách Tông Đồ Công Vụ đã ghi lại như sau: "Tất cả các tông đồ chuyên cần và nhất tâm trong việc cầu nguyện, cùng với mấy người nữ và Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu và các anh em của Ngài." (Cv 1,14).

·Qua các biến cố trên, chúng ta phải nhận rằng Thiên Chúa muốn cho Mẹ Maria tham dự vào công cuộc cứu độ của Ngài. Chính vì vậy, những ai được kêu gọi cộng tác trong sứ mệnh đem ơn cứu độ đến cho nhân loại, thì không thể nào làm ngơ trước sự hiện diện của Mẹ Maria trong cuộc sống và trong sứ mệnh của mình. Và không phải chỉ ý thức suông mà thôi về sự hiện diện của Mẹ, nhưng còn cần sống noi gương Mẹ trong sự chiêm niệm, lắng nghe Lời Chúa, và sẵn sàng thực hiện thánh ý Chúa, để phục vụ Chúa và anh chị em với một con tim không phân chia, vừa đồng thời dâng hiến cuộc đời cùng với Chúa Giêsu, như của lễ tình yêu trọn hảo, để trở nên ân phước cho khắp thế giới.

“Thưa Bà, này là con của bà”, Chúa Giêsu đã trao cho Mẹ Maria sứ mệnh đón nhận toàn thể con cái Chúa, để đỡ nâng, để đồng hành, để yêu mến. Trải qua dòng lịch sử của nhân loại, chúng ta thấy con cái loài người luôn cần sự đồng hành của Mẹ, bởi vì:

Thế giới có quá nhiều sức mạnh và tài năng, nhưng thường là sức mạnh và tài năng có tính bạo động và tàn phá. Thế giới tự cho mình thông minh, tài năng, nhưng cùng lúc thế giới con người thiếu vắng những giá trị tình yêu đích thực ; Ðiều mà thế giới đang cần đến nhiều nhất phải là tình mẫu tử, lòng từ bi, sự âu yếm.

- Ngày nay, chúng ta chứng kiến một thế giới còn chiến tranh, hận thù, bạo lực đang khao khát tiếng ru ngọt ngào của tình mẹ.

- Một thế giới kiêu căng, ích kỷ rất cần ánh mắt dịu hiền và nhân ái của người mẹ hiền.

- Trong thế giới khô khan những giá trị tình yêu đích thực, rất cần trái tim của tình mẫu tử.

·         Trong cuộc lữ hành trần thế hôm nay, Giáo Hội luôn ý thức sự cần thiết của tình mẫu tử nơi Đức Mẹ Maria. Giáo Hội luôn ngước trông lên Mẹ Maria với tất cả niềm tin tưởng và cầu xin Mẹ.

·        

·         Quý Ông bà anh chị em thân mến,

 

Người ta kể rằng : “Có một cây hồng được trồng trong một mảnh vườn cuộc đời, ngày ngày người làm vườn vun sới. Ong chăm sóc rất cẩn thận và cần mẫn. Cây hồng dần dần vươn lên trong dáng ghen tị của khóm cúc, buồn tủi của đám lau sậy. Chẳng bao lâu, cây hồng trổ bông và mảnh vườn rực sắc và hương thơm của một loài hồng quý. Ngày tháng trôi qua; rồi đến một ngày, ngày mà lời Kinh Thánh nói: có thời để khoe sắc, có thời để tang thương. Người làm vườn quyết định chặt gốc hồng. Những nhát dao định mệnh đã bổ xuống. Chỉ ngày hôm sau, khách qua đường không ai còn thấy dập dờn trong gió một loại hồng quý. Không ai có thể hiểu được ý định của người làm vườn, trước nhát dao-chính cây hồng chẳng hiểu cuộc đời mình. Cây hồng cũng nằm khô như những khúc củi khác. Giống như cái vinh quang rực rỡ của Chúa Kitô trong ngày biến hình trên núi đã hết. Giờ đây chỉ là khổ giá buồn thảm, khách qua đường không ai muốn ngó nhìn. Người làm vườn đem khúc gỗ hồng về treo trên gác bếp. Từ đó, khúc gỗ nằm lặng lẽ lãng quên trong gác bếp tối tăm. Bụi khói bám vào làm nghẹt thở cuộc đời. Khúc gỗ hồng lặng im thương nhớ đời mình. Cho đến một ngày, người nghệ sĩ đem khúc gỗ hồng ra đẽo gọt, khúc gỗ đau đớn oán than. Đã chết rồi thân xác cũng chẳng được nghỉ yên. Có lẽ đau đớn hơn cả khi người nghệ sĩ hì hục nung đỏ mũi khoan rồi dùi thủng từng chiếc lổ trên thân khúc gỗ. Mỗi lần mũi khoan đỏ cắm vào khúc gỗ, là mỗi lần khúc gỗ cảm thấy thật ai oán thương đau. Rồi trong cái huyền nhiệm của thời gian, khúc gỗ khô đã biến hình dần dần thành CY SO H?NG trong tay người nghệ sĩ. Và ngày huyền nhiệm đã tới, một ngày vô cùng trang trọng của người nghệ sĩ. Người nghệ sĩ đứng giữa đất trời bao la, nâng CY SO H?NG lên thổi một bài ca huyền diệu của đất trời. Bấy giờ cây hồng mới hiểu vì sao nó bị chặt gẫy, nó mất đi cái dáng hoa tuy có lời khen của khách qua đường nhưng sớm nở tối tàn. Giờ đây nó luôn trong tay nhà nghệ sĩ tài hoa đi khắp vũ trụ. Từ đó, hôm qua, hôm nay rồi mãi mãi về sau, cứ đẩy gió đi vào thinh không một bài ca vô tận của tình yêu sáng tạo nơi Thượng đế”.

Khi chọn lựa chủ đề cho ngày Hành hương tôn vinh Đức Mẹ Marienfried lần thứ 25 với chủ đề : Đức Bà Phù Hộ các giáo hữu. Ban Tổ chức đã mời gọi chúng ta cùng nhìn vào đời sống của Giáo hội hôm nay, giáo hội toàn cầu và giáo hội Việt-nam đang trải qua nhiều khó khăn và thử thách. Khi cụm từ các gíao hữu, phải chăng anh chị em cho rằng chỉ có người giáo dân mới gặp thử thách, còn các Đấng bậc, các nam nữ tu sĩ không gặp những thách đố trên đời; không phải thế mà tất cả mọi thành phần Dân Chúa đều là giáo hữu ; như lời thánh Ausgustino đã nói : « với anh em tôi là Kitô hữu, vì anh em tôi là Giám mục ». Khi chúng ta hiện diện nơi đây là chúng ta đã cùng có tâm tình cảm tạ, thờ lạy Chúa, tôn vinh Đức Mẹ và cầu xin cho Giáo hội hoàn vũ, cho Quê hương-Giáo hội Việt-nam, cho gia đình riêng của mình được vững mạnh trong đức tin, thẳm sâu trong đức cậy và rạng ngời trong đức mến. Đặc biệt trong Năm Thánh 2010 của Giáo hội Công giáo Việt-nam, với tâm tình Tạ Ơn Chúa, tri ân các tiền nhân anh dũng, sám hối bản thân và canh tân để góp phần phát triển Giáo hội theo lời mời gọi của Chúa Giêsu.

Quí ông bà anh chị em là những người nhiệt thành trong hành trình sống đạo, và giúp cho cộng đồng Dân Chúa Việt-Nam có cuộc hành hương tôn vinh Đức Mẹ tại Marienfried nay trong 25 năm qua. Chắc rằng chúng ta đã được Đức Mẹ cầu bầu ban muôn ơn lành cho gia đình và cộng đoàn chúng ta phục vụ. Chúng ta cùng Tạ Ơn Chúa với Mẹ Maria, cùng tôn vinh Mẹ Maria không chỉ tại nơi đây, mà trong chính đời sống đức tin và phục vụ nơi gia đình và cộng đoàn. Ước mong, giờ phút tĩnh tâm trước ngày này, giúp chúng ta càng thêm yêu mến Mẹ, tôn vinh Mẹ và cầu xin Mẹ luôn cầu bầu cùng Chúa ban muôn ơn lành cho Giáo hội, quê hương và cho mỗi người chúng ta để xứng đáng sống là men, là muối và ánh sáng của Chúa Giêsu Kitô cho Giáo hội và txhế giới hôm nay.

Để kết luận, chúng ta cùng bước vào một cuộc đối thoại với Chúa Giêsu Kitô, hay còn gọi đây là lời cầu nguyện, một cuộc nói chuyện với Chúa :

Một hôm, tôi dậy sớm để xem cảnh hừng đông vừa mới hé,

Ôi, công trình Thiên Chúa mới diễm lệ xiết bao.

Mắt ngắm nhìn, tôi ngợi khen Thiên Chúa về những kỳ công nhiệm mầu...

Tôi ngồi đấy, và thấy rằng Chúa hiện diện.

Người hỏi tôi: “Con có yêu mến Ta không ?”

Tôi đáp: “Lẽ tất nhiên, Lạy Chúa ! Chúa là Thiên Chúa và Đấng Cứu Độ con”.

Và Người hỏi: “Nếu con mang khuyết tật, con có còn yêu mến ta không ?”

Tôi ngỡ ngàng, nhìn xuống tay chân và toàn bộ hình hài,

Rồi nghĩ rằng có bao điều tôi sẽ không tài nào làm được,

Ngay cả những điều tôi thấy là đương nhiên.

Và tôi trả lời: “Hẳn là sẽ rất khó đấy, lạy Chúa, nhưng... con vẫn yêu Chúa !”

Người lại hỏi: “Nếu con mù, con có còn yêu các thọ tạo của Ta chăng ?”

Làm sao lại có thể yêu một điều mình không thể thấy nhỉ ?

Và tôi nghĩ đến bao nhiêu người mù trên thế giới,

Và biết bao người trong số họ

Vẫn cứ yêu mến Chúa và muôn thọ tạo của Người.

Thế nên tôi đáp lời: “Nghĩ như thế thật đau lòng, Nhưng... con vẫn yêu Ngài !”

Chúa tiếp tục hỏi: “Nếu con điếc, con có còn chịu lắng nghe Lời Ta không ?”

Làm sao lại có thể nghe được điều gì nếu tai mình bị điếc ?

             Rồi tôi chợt hiểu: Nghe Lời Chúa không chỉ bằng đôi tai, mà bằng chính tâm hồn.

Tôi trả lời: “Thật khó lòng làm như thế, nhưng... con vẫn yêu mến lời Ngài ”

Người lại hỏi: “Nếu con câm, con vẫn còn ca tụng Danh Ta chứ ?”

Làm sao mà có thể ca tụng khi mình không còn giọng hát ?

Rồi tôi chợt nhận ra: Chúa muốn tôi ca lên từ đáy sâu tấm lòng chân thật.

Tiếng ca của tôi dẫu có thế nào cũng được.

Và ngợi khen Chúa không chỉ là hát ca,

Nhưng trong những ngày gian nan,

Tôi sẽ ca ngợi Chúa bằng cách cảm tạ Người.

Vì thế tôi mới nói: “Dù con không thể hát, con vẫn còn ngợi ca Chúa đến trọn đời !”       Đến đây, tôi cứ ngỡ rằng mình đã trả lời quá hay,

Nhưng... Chúa chợt hỏi: “Thế, vì sao con phạm tội ?”

Tôi vội trả lời: “Vì con chỉ là con người, con chưa phải trọn lành.”

Chúa lại hỏi thêm “Thế sao khi yên ổn, con lại đi xa ta thế ?

Và vào những lúc nguy nan, con mới biết cầu nguyện hết lòng ư ?”

Tôi đành nín lặng, và tôi chỉ còn biết khóc...

Chúa lại dồn dập hỏi:

“Sao con chỉ hát với cộng đoàn và trong những buổi tĩnh tâm ?

Sao con chỉ kiếm tìm Ta trong những khi thờ phượng ?

Sao con cầu xin bao nhiêu thứ chỉ vì mình con ?

Sao con cầu xin mà lại thiếu lòng xác tín ?”

Lệ trào mi chảy xuống má của tôi...“Sao con xấu hổ về Ta ?

Sao không rao giảng Tin Mừng cho đến nơi đến chốn ?

Sao khi gặp gian truân, con lại đi thở than với người khác,

Trong khi chính Ta trao vai mình cho con tựa vào mà khóc ?

Sao con lại chối từ khi Ta cho con cơ hội phục vụ Danh Ta ?”

Tôi muốn trả lời, nhưng còn biết nói gì đây ?

“Ta ân ban cho con sự sống, đâu có phải là để con vứt bỏ !

Ta ân ban cho con tài năng để phục vụ Ta, nhưng con đã vội quay lưng !

Ta mặc khải Lời Ta cho con, nhưng con không chịu thêm gì trong hiểu biết !

Ta nói khó với con, nhưng con cứ bịt tai !

Ta chúc phúc cho con, nhưng con hướng mắt nhìn nơi khác !

Ta sai tôi tớ đến với con, nhưng con ngồi yên khi họ bị đuổi xua !

Ta nghe lời con cầu và đã nhậm lời mọi điều con cầu khẩn.

Vậy, con có thực sự yêu mến Ta chăng ?”

Tôi không thể trả lời. Làm sao trả lời đây ? Tôi vô cùng bối rối.

Tôi không còn lời biện bạch. Tôi có thể nói gì đây ?

Lòng kêu thét và mắt tôi đẫm lệ, tôi trình Người:

“Lạy Chúa, xin thứ tha, con không xứng làm con của Chúa !”

Chúa đáp lời: “Ân Huệ của Cha đấy, con ơi !”

Tôi bèn hỏi: “Sao Chúa vẫn tha thứ cho con ? Sao Chúa lại yêu con đến thế ?”

Chúa trả lời: “Vì con là công trình Sáng Tạo của Ta.

Con là con của Ta. Ta chẳng thể nào bỏ rơi con.

Khi con khóc, Ta đồng cảm và cùng khóc với con.

Khi con hớn hở reo vui, ta cùng cười với con.

Khi con suy sụp tinh thần, Ta luôn khích lệ con.

Khi con vấp ngã, Ta nâng con chỗi dậy

Khi con mệt mỏi, Ta đã bồng bế con trên tay.

Ta sẽ ở cùng con cho đến ngày sau cùng,

Và Ta sẽ còn yêu thương con mãi mãi.”

Chưa bao giờ tôi khóc nhiều như thế.

Làm sao tôi đã từng có thể sống dửng dưng ?

Làm sao tôi đã từng xúc phạm Chúa quá nhiều ?

Tôi hỏi Chúa: “Vậy, Chúa thương con đến mức độ nào ?”

Chúa đưa tay ra và tôi thấy dấu đinh xuyên thấu,

Tôi gục đầu dưới chân Chúa của tôi,

 Vaø laàn ñaàu tieân trong ñôøi, toâi ñaõ bieát nguyeän caàu thöïc söï...

Xin Đức Meï Maria luôn hướng daãn vaø ñoàng haønh vôùi quí ông bà anh chị em trong haønh trình Đức tin ñeå soáng xöùng ñaùng vôùi söù meänh với ơn gọi cuûa moãi ngöôøi trong Giaùo hoäi vaø theá giôùi hoâm nay. Amen

 



mailto:info@danchua.de - Copyright © 2007 Dân Chúa Âu Châu - All rights reserved.