Hãy đi nói tiên tri cho dân Ta

Hãy đi nói tiên tri cho dân Ta

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật XV – B

(Mc 6, 7 ­ 13) "Hãy đi". Chúa phán cùng Amos : "Hãy đi nói tiên tri cho dân Ta" (Am 7, 15) ; "Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi" (Mc 6, 7). Chúa gọi Amos,
Chúa sai các tông đồ, Chúa cũng gọi mỗi người chúng ta. Hết thảy mọi tín hữu, ngoài
ơn gọi làm con cái Chúa, còn có ơn gọi làm ngôn sứ, và rao giảng Tin Mừng nữa.

Chúa chọn Amos và sai đi

Amos là người được Thiên Chúa chọn gọi và sai đi, khi ông chăn bò, Chúa túm lấy
ông, Chúa lôi ông đi. Dù không được đón tiếp, ông vẫn mạnh mẽ rao giảng chống lại sự
bất công, nhất là tố cáo nhà vua và các kỳ mục đã xúc phạm đến Thiên Chúa khiến cho
hành vi phụng tự của họ trở nên vô ích. Vì thế Amasia đuổi Amos khỏi vương quốc
Israel : "Hỡi tiên tri, người hãy trốn sang đất Giuđa, sinh sống và nói tiên tri ở đó. Chớ
tiếp tục nói tiên tri ở Bêthel, vì đó là thánh điện của vua và là đền thờ của vương quốc"
(Am 7, 12­13). Nhưng Amos vẫn tiếp tục nhiệm vụ ngôn sứ của mình. Dẫu biết rằng,
việc phụng sự Thiên Chúa nơi Đền thờ và trong cung thánh là việc dành riêng cho chi
tộc Lêvi. Amos không chỉ trích điều Môisê thiết lập. Ông tự đặt mình vào vị trí chính
xác : "Tôi không phải là tiên tri, cũng không phải con của tiên tri. Tôi là một người
chăn bò và chuyên đi hái lá xung" (Am 7,14). Thiên Chúa đã chọn ông từ nơi khác đến
và trao cho ông sứ mạng này. Ông đến rao giảng điều Thiên Chúa phán chứ không rao
giảng những gì con người muốn nghe. Đây chính sứ mạng của Giáo hội, Giáo hội không
rao giảng điều các kẻ quyền thế muốn nghe. Tiêu chuẩn của các tông đồ là sự thật và
công lý, cả khi chống lại sự đồng tình của con người và quyền bính trần gian. Cộng
đoàn Giáo hội sơ khai cũng gặp những khó khăn tương tự như sự xuất hiện của thánh
Phaolô, "hoán cải trong giây lát".

Amasia yêu cầu Amos rời khỏi vương quốc thuộc chi tộc phía Bắc đi đến đất Giuđa,
vì ông không muốn nghe, Amos trả lời : "Khi tôi đang đi theo đàn chiên, thì Chúa dẫn
tôi đi và nói cùng tôi rằng: "Ngươi hãy đi nói tiên tri cho dân Israel của Ta" (Am 7,
15). Sứ mạng của Amos là phổ quát, Chúa sai đi nói tiên tri cho cả 12 chi tộc chứ không
riêng một chi tộc nào.

Chúa Giêsu sai các môn đệ

"Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai các con" (Ga 20, 21). Đến lượt Chúa Con
cũng sai Giáo hội đi đến tận cùng trái đất. Ðây là sứ điệp phát xuất từ Thiên Chúa gửi
đến hết mọi người, ngõ hầu con người được cứu chuộc và trở nên con cái Thiên Chúa. Các tông đồ là những người bình thường được Chúa chọn, gọi và sai từng hai người
đi, sau khi dạy các ông cầu nguyện, Người ban cho các ông quyền trên các thần ô uế là
những thần có lần làm các ông bất lực ! Dù là ai đi chăng nữa, gặp sự gì vượt quá khả
năng, cần có sự trợ giúp từ Trời Cao. Chúa Giêsu tin tưởng và dạy dỗ các ông để các
ông mang Tin Mừng đến tận cùng thế giới.
Thế là sáng kiến của Chúa Giêsu được thể hiện, mười hai ông được sai đi. Tông Ðồ
nghĩa là "được sai đi". Sự kiện Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ cộng tác trực tiếp vào sứ
mệnh của Người, thể hiện khía cạnh yêu thương của Chúa. Chúa không chê sự trợ giúp
của con người vào công trình của Chúa. Người biết rõ giới hạn cũng như yếu đuối của
họ nhưng không khinh rể họ, trái lại còn ban cho họ phẩm giá là những người được
Chúa sai đi.

Chúa sai họ đi kèm theo các chỉ thị. Thứ nhất là tinh thần không dính bén tới tiền
bạc và các tiện nghi vật chất. Ra đi với hai bàn tay trắng để họ chỉ còn cậy dựa vào
chính Chúa. Chỉ có Thiên Chúa mới hoán cải được lòng người. Người cũng báo cho họ
biết không phải nơi nào họ cũng được tiếp đón, đôi khi bị khước từ và cũng có thể bị
bách hại. Nhưng họ phải luôn luôn nói nhân danh Chúa Giêsu và rao giảng Nước Thiên
Chúa mà không lo chuyện thành công.

Cử chỉ rũ bụi chân diễn tả sự không dính bén luân lý và vật chất, như để nói rằng
chúng tôi đã loan báo nhưng các bạn đã từ chối, và chúng tôi không muốn gì cho các
bạn cả. Sau hết, cùng với việc rao giảng là chữa lành bệnh tật theo gương Chúa Giêsu
để biểu lộ lòng lành của Người với các cử chỉ bác ái, phục vụ và sự tận hiến.
Chúa tiếp tục sai chúng ta

"Hãy đi !" Mệnh lệnh Chúa truyền cho Amos vẫn còn rất thời sự với chúng ta. Nếu
như tiên tri Amos lúc ấy thoái thác, thì ngày hôm nay một tâm thức khá phổ biến cổ võ
cho thái độ muốn rút lui trước những khó khăn vẫn tồn tại. Ðiều kiện đầu tiên để "ra đi"
là vun trồng một tinh thần cầu nguyện sâu xa, được nuôi dưỡng hằng ngày bởi việc lắng
nghe Lời Chúa.

Ở thời chúng ta, vẫn có những người nam nữ được Thiên Chúa chọn, túm lấy, khi họ
đang đối mặt với những lo lắng hằng ngày. Họ đang ở trong giáo xứ, chủng viện, tu
viện, hay trên cánh đồng truyền giáo. Khuôn mẫu của họ là Đức Kitô, Đấng đầu tiên
chấp nhận con đường thánh ý Chúa Cha vạch ra và cam kết trung thành với sứ mạng
cho đến chết và Phục sinh.

Chúng ta không dựa vào sức con người hay tìm kiếm thành công, mà phải dựa vào
chính Thiên Chúa. Vì là tạo vật của Thiên Chúa, nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa.
Chúng ta không thể làm những gì chúng ta muốn. Chúng ta có nghĩa vụ phải làm những
gì Thiên Chúa muốn. Vì tất cả là hồng ân mời gọi ta thưa : "Lạy Chúa, con đây". Đừng
bao giờ phản đối hay từ chối lời mời gọi của Chúa, " Chính Chúa đã chọn tôi".
Thiên Chúa "đã chọn chúng ta trong Người trước khi tạo dựng thế gian, để chúng ta
được nên thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Ngài trong tình yêu thương. Chiếu theo
thánh ý Ngài, Ngài đã tiền định cho ta được phúc làm con nhờ Đức Giêsu Kitô, để
chúng ta ca tụng vinh quang ân sủng của Ngài" (Ep 1, 4). Đây là kế hoạch tình yêu
nhiệm mầu của Thiên Chúa dành cho chúng ta.

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ trợ giúp chúng con quảng đại đáp trả lại lời mời gọi của
Chúa để loan báo Tin Mừng cứu độ của Chúa bằng lời nói và trước hết bằng cuộc sống
hằng ngày của chúng con. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Khách truy cập

Hôm nay: 280

Hôm qua: 606

Tuần này: 2344

Tháng này: 886

Số Lượt Truy Cập: 13480599

Currently are 465 guests and no members online