Chính anh em hãy dọn cho họ ăn

Chính anh em hãy dọn cho họ ăn

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật XVII – B

(Ga 6, 1 – 15)

Sống trong một thế giới khoa học phát triển tột bậc mệnh danh là thời hậu @, con
người đã đạt được những bước tiến vĩ đại với những công trình táo bạo, vượt quá sức
tưởng tượng như thám hiểm sao Hỏa, tiếp cận sao Diêm Vương, rất tự hào về sự dư dật
của cải và lương thực. Báo chí ngày nay cũng cho biết, chưa bao giờ con người có nhiều
của cải như thế. Ông Bilgate, tỷ phú người Mỹ gốc Do thái, người chuyên bán phần
mềm của vi tính, có tài khoản tại các ngân hàng trên thế giới tương đương với thu nhập
quốc dân của 40 nước nghèo. Một tên lửa được Mỹ bắn lên đốt cháy hàng bao tỷ đô la.
Chiến tranh tại Irắc, Syria và nhiều nơi trên thế giới tiêu huỷ biết bao tiền của, giết chết
bao sinh mạng con người. Ấy vậy mà, chưa bao giờ có nhiều người nghèo đói như ngày
nay. Tại sao có sự chênh lệch giầu nghèo trên thế giới như thế?
Thời Êlia, đứng trước đám đông dân chúng đói khát, Êlisê người của Thiên Chúa nói
: "Xin dọn cho dân chúng ăn" (2V 4, 42). Đầy tớ của người trả lời : "Tôi dọn bấy nhiêu
cho một trăm người ăn sao ?" (2V 4, 43) Đến thời Chúa Giêsu, các môn đệ Chúa khi
được yêu cầu lo cho đám dân chúng ăn, họ thưa : "Bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng
ấy người". Êlisê ra lệnh : "Cứ dọn cho dân chúng ăn " (2V 4, 44). Còn Chúa Giêsu thì
bảo các môn đệ mình : "Cứ bảo người ta ngồi xuống"... Người phân phát cho các kẻ
ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích" (Ga 6, 10­12). Chúa Giêsu thấy đám đông đến với Người, từ ánh mắt đến trái tim, Người nhìn họ
không phải với ánh mắt loài người, nhưng với cái nhìn Mục Tử Nhân Lành đầy lòng từ
bi và thương xót, chứa đầy cảm xúc nảy sinh ước muốn nuôi dưỡng đám đông. Họ theo
Chúa vì họ thấy Người từ Thiên Chúa mà đến. Đám đông không chạnh lòng thương
Chúa Giêsu, nhưng Chúa Giêsu chạnh lòng thương họ. Chúa thấy dân chúng đói khổ,
đang cầu cứu, với gánh nặng mỗi ngày, ốm đau bệnh tật và đang chạy vạy. Chúa Giêsu "Chạnh lòng thương" đám đông, tình yêu và lòng thương xót của Đấng Cứu Thế trào
dâng. Người đã mời gọi các môn đệ cộng tác với Người vào công trình cứu chuộc và
yêu thương ấy, ngày nay Người vẫn tiếp tục mời gọi chúng ta.
Đối diện với nhu cầu của biết bao người anh em nghèo đói, thiếu thốn chung quanh
ta và rộng lớn hơn là trên thế giới, chúng ta có thể nói: không thể nào đương đầu với
những tình trạng như vậy, và thế là sự co cụm, thiếu tình liên đới, nhất là tuyệt vọng bắt
đầu xâm chiếm tâm hồn chúng ta. Một lần nữa sứ điệp Lời Chúa nói với chúng ta rằng : "Cứ dọn cho dân chúng ăn!" (2V 4, 42)
Lời mời gọi trên vẫn đang vang vọng mạnh mẽ và cấp bách đối với chúng ta. Thiên
Chúatiếp tục yêu cầu chúng ta : "Cứ dọn cho dân chúng ăn!" (2V 4, 42) Chúa Giêsu
không chấp nhận sự thoái thác khi nói : "Tôi dọn bấy nhiêu cho một trăm người ăn
sao?" (2V 4, 43) hay : "Bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người" (Ga 6, 9). Lệnh Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ phải làm ngay lập tức. Chúa không cần
những phép tính vĩ mô. Năm ngàn người thì cần bao nhiêu bánh? Những tính toán lớn
lao là không thực tế và làm ta lo sợ. Chúa dạy các môn đệ khởi đi từ thực tế : "Ở đây có
một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá" (Ga 6, 9). Thật là ít ỏi, nghèo
nàn, Chúa không chê cái ít ỏi nghèo nàn ấy. Có ít hãy đóng góp ít.
2
Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy nhìn những người chung quanh bằng cái nhìn của tình
liên đới, đừng dửng dưng, vô cảm. Hãy nhìn anh em nghèo khổ, đói khát, bệnh tật, bơ
vơ, hãy an ủi họ, đừng có thờ ơ. Triệu chứng của sự thờ ơ xuất hiện, gặp người có hoàn
cảnh khó khăn, hoạn nạn mà không thấy xót xa, thương cảm, không muốn ra tay giúp
đỡ dù có điều kiện; đứng trước sự bất công, xấu xa, gian dối mà không thấy phẫn nộ,
nhức nhối; thấy những điều tốt đẹp, cao thượng mà không ngưỡng mộ, cảm phục. Dù là
thờ ơ, dửng dưng, hay mặc kệ, bất cần đều là vô cảm (x. Sứ Điệp Mùa Chay 2015). Chúa muốn loại bỏ sự vô trách nhiệm, phủi tay nơi các môn đệ. Họ đói, các con phải
lo cho họ ăn. Một trách nhiệm nặng nề vượt quá sức các môn đệ, nhưng đã đồng cảm thì
phải có trách nhiệm. Trái tim cảm thương thật sự phải hướng dẫn bàn tay làm việc.
Chính Chúa Giêsu đã nêu gương và chỉ đường cho chúng ta. "Người cầm lấy cầm lấy
bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn và cá cũng được phân phát
như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích" (Ga 6, 11). Đó chính là con đường phép lạ. Chắc
chắn đây không phải là ma thuật. Qua các hành động ấy, Chúa Giêsu đã biến đổi được
căn bệnh vô cảm, thoái thác trách nhiệm của con người đối với đồng loại.
Phép lạ Chúa Giêsu làm là để thể hiện tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người.
Vì yêu thương, Chúa chữa lành các bệnh nhân, cho kẻ chết sống lại, nuôi sống đám
đông dân chúng. Cũng vì yêu thương, Chúa đến cứu giúp con người : phục hồi sự sống,
sức khỏe và phẩm giá con người cho họ. Các phép lạ Chúa Giêsu làm minh chứng lòng
thiện hảo của Thiên Chúa . Chúa đầy tràn sự sống, ánh sáng và tình yêu! Hết thảy mọi
người đều ăn no nê, nếu mọi người quan tâm đến nhau. Trong một lá thư mục vụ mùa chay của Đức cố Hồng y Phaolô Giuse Phạm Đình
Tụng, ngài viết : "Hãy mở mắt ra mà nhìn, mở lòng ra mà thương, rộng tay mà chia sẻ
với 5 chiếc bánh và hai con cá mà Chúa đã đặt vào tay ta". 5 chiếc bánh và hai con cá ấy
là sức khoẻ, là tuổi trẻ, là con đàn cháu đống, là điều kiện hơn người..." Ngài viết tiếp "vì Đạo của chúng ta là Đạo của tình thương, về khoa học chúng ta vụng về, về văn hoá
chúng ta thấp kém, về văn minh chúng ta quê mùa. Chúng ta có thể thua họ nhiều điều,
nhưng Đạo không cho phép chúng ta thua họ về Tình Thương...". Noi gương bé trai trong Tin Mừng hôm nay, dâng cho Chúa 5 chiếc bánh và 2 con cá
mà ta đang có, Chúa sẽ thực hiện những điều kinh ngạc. Ước gì mỗi người chúng ta hãy
cố gắng thực hành lời Chúa dạy, sống bác ái yêu thương, cùng nhau xây dựng một xã
hội văn minh tình thương như lòng Chúa mong ước. Amen.


Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Khách truy cập

Hôm nay: 281

Hôm qua: 606

Tuần này: 2345

Tháng này: 887

Số Lượt Truy Cập: 13480600

Currently are 214 guests and no members online