Kỷ niệm 32 năm ngày Quốc hận 30.04.1975 - 30.04.2007

Kỷ niệm 32 năm ngày Quốc hận 30.04.1975 - 30.04.2007

BY: ĐỖ ĐỨC THỐNG

Thử ném một cái nhìn về Việt Nam xem đảng Cộng Sản đã làm được gì cho đất nươc?

32 qua rồi, nhưng người dân miền Nam và các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa chân chính vẫn không quên được ngày đau buồn nhất trong cuộc đời, ngày Miền Nam bị cưỡng chiếm và chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) bị sụp đổ! Hàng chục ngàn người dân vô tội đã bị chết trên đường di tản trước ngày 30.4.1975. Hàng chục ngàn chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (QLVNCH) đã hy sinh vì tổ quốc và để lại hàng trăm ngàn cô nhi, quả phụ! Hàng chục ngàn Sĩ quan bị bắt đi học tập cải tạo vô thời hạn và vợ con họ phải lao đao cực khổ! Hàng trăm ngàn người miền Nam đã bỏ mạng trong các cuộc vượt biên trên đất liền và trên biển cả chỉ vì hai chữ tự do.

30.4.1975, một biến cố đau thương và tàn khốc nhất trong lịch sử của dân tộc VN là nguyên nhân khiến cho hơn 2 triệu người Việt phải bỏ quê hương để thoát ách Cộng sản vô thần. Một biến cố tị nạn vĩ đại nhất trong lịch sử chiến tranh mà người ta không tìm thấy trong suốt thời kỳ 1.000 năm sống dưới ách thống trị tàn bạo của giặc Tàu và 100 năm bị sống cơ cực dưới thời thực dân Pháp.

Ôn lại những kỷ niệm trên không phải để chúng ta nuôi mối hận thù truyền kiếp, hay chuẩn bị cho một cuộc chiến "huynh đệ tương tàn", mà để nhắc nhở người VN hãy nhìn vào thực tế, nhìn vào chủ nghĩa nào có lợi cho dân tộc, hầu tìm ra giải pháp đoàn kết, xây dựng và phát triển đất nước theo đà tiến bộ chung của nhân loại.

I- CHIỀU CHIỀU RA ĐỨNG NGÕ SAU, TRÔNG VỀ QUÊ MẸ RUỘT ĐAU CHÍN CHIỀU!

Sau 32 năm, dù đồng ý hay không, người dân Việt tại quê hương phải chấp nhận sống dưới chế độ Cộng sản. Cái chủ nghĩa vô nhân đạo và ngoại lai vẫn tiếp tục được đề cao, được giáo dục cưỡng ép ở học đường, trong công sở và ngoài xã hội!
32 năm rồi mà chế độ CSVN vẫn ngoan cố bắt người dân "Yêu nước phải yêu Chủ nghĩa Xã hội!" Chủ nghĩa này chẳng qua chỉ là một hình thức che đậy Chủ Nghĩa Cộng Sản đã lỗi thời trên thế giới và bị ngàn đời nguyền rủa.
32 năm rồi mà dân vẫn nghèo đói khổ sở tứ bề, trong khi cán bộ CS ngày càng giầu có vì hối mại quyền thế và tham nhũng. Hãng thông tấn AFP dựa vào tài liệu của báo Hà Nội mới cho biết chỉ trong 9 tháng của năm 2006 đã có tới 1.700 vụ tham nhũng. Tham nhũng từ hạ tầng cơ sở tới thượng tầng kiến trúc; tham nhũng dưới mọi hình thức và về mọi lãnh vực.
Cán bộ ăn hối lộ tiền bạc chưa đủ, còn đua nhau "ăn đất" của dân, cướp đất của các Giáo Hội! Từ nông thôn tới thị thành, đâu đâu cũng có tiếng than phiền. Dân là chủ đất nước, thế mà dân biểu tình khiếu nại đòi ruộng đất của mình bị cán bộ cướp đoạt, thì bị "đầy tớ của dân" đàn áp dã man!
Cán bộ CS không chỉ nhận hối lộ tiền bạc, cướp đất đai mà còn ăn chặn gạo cứu đói của dân nữa mới hào hùng!
Báo Tuổi Trẻ, ngày 16.8.2006, có đăng tin cán bộ ở Quảng Nam đã chia chác 4 tấn gạo cứu đói của dân vào dịp Tết Bính Tuất 2006!
Đây cũng là bài học cho các tổ chức cứu đói, cứu nạn nhân thiên tai bão lụt phải làm cách nào đưa tiền bạc hay vật cứu trợ tới tận tay người dân mới có hiệu quả. Bằng không, tiền cứu trợ lại rơi vào túi cán bộ hoặc số tiền này sẽ được dùng để mua đồ vật hay hàng hóa ế ẩm do các cơ sở sản xuất của VC cung cấp.
32 năm rồi mà CSVN tiếp tục xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, xen vào nội bộ của các Giáo Hội, đòi quyền chỉ định ai được đi tu, ai được truyền chức và bổ nhiệm Giám Mục v.v… mặc dù thủ tướng Dũng đã yết kiến Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI và khoe khoang về chính sách tự do tín ngưỡng của Nhà Nước và Đảng CS.

II- CHIỀU CHIỀU RA ĐỨNG GÁC CAO, CHỜ TIN KHÁNG CHIẾN MÀ NGAO NGÁN LÒNG!

Sau 32 năm, dù đồng ý hay không, người dân Việt sống ở ngoại quốc cũng thấy rằng, ngày giải phóng quê hương khỏi ách CS sao vẫn còn xa vời quá! Người ta không tìm thấy một tổ chức chính trị có uy tín đủ để đoàn kết dân tị nạn. Người ta cũng không tìm thấy một tổ chức có sức mạnh cả về chính trị, quân sự và tài chính, để trực tiếp đối đầu với CSVN trên chính trường quốc tế và nội địa, hoặc có khả năng cung cấp tiền bạc cho các cá nhân, gia đình và tổ chức đấu tranh ở trong nước đang trực diện với chế độ độc tài đảng trị khi họ bị bắt bớ và cầm tù.
Thiết tưởng, muốn làm cách mạng giải phóng dân tộc, điều kiện tối thiểu đầu tiên cần phải có đối với bất kỳ tổ chức nào là nguồn tài chính.

Chúng tôi xin đưa ra một ví dụ.

Để có tiền cung cấp cho các hoạt động tuyên truyền cho chính nghĩa của mình về lãnh vực chính trị và trang bị vũ khí để tấn công thẳng vào các cơ sở và lực lượng dân sự và quân sự của Do Thái, Thủ lãnh Yasser Arafat và Phong trào Giải phóng Palestine (PLO), ngoài ngân quỹ riêng của mình, đã vận động các quốc gia Ả Rập, Tây phương, Phi Châu, Nam Mỹ và Thế giới thứ ba viện trợ tài chính. Chỉ riêng các nước Ả Rập không thôi, PLO đã nhận được mỗi năm trung bình từ 100-200 triệu Đô-la.

Vào thập niên 1970, PLO đã thành lập một công ty mang tên SAMED hoạt động về thương mại, sản xuất nhằm phát triển kinh tế và tài chính v.v… Kế hoạch này được gọi là lực lượng chiến đấu trên khắp các mặt trận. Đến thập niên 1980, PLO đã có lợi tức hàng năm khoảng 70 triệu Đô-la. Theo ước tính của Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (C.I.A) thì ngân quỹ của PLO có khoảng 8 tới 14 tỷ Đô-la. Sở Tình báo và Tội phạm Quốc gia của Anh quốc cũng ước tính PLO có nguồn tài chính khoảng 1,5 tỷ tới 2 tỷ Đô-la trên thế giới. Thủ lãnh Arafat và PLO đã thành công trên chính trường quốc tế. Dân Palestine đã được tự chủ, mặc dù một quốc gia Palestina chưa thực sự ra đời.

Nhìn vào các đảng phái, phong trào và mặt trận kháng chiến của người Việt tị nạn, chắc quí độc giả cũng không thể tin là họ đã có một số lượng tiền bạc khổng lồ như PLO, thì làm sao nói chuyện kháng chiến và hỗ trợ nội địa nổi dậy, ít nhất về phương diện bảo trợ tài chính cho các nạn nhân bị CSVN cầm tù và đày đọa?
Về uy tín đối với thế giới thì chưa có một tổ chức có thực lực đại diện cho toàn khối người Việt tị nạn trên chính trường Quốc tế như PLO, thì làm sao có uy tín để nhận được sự ủng hộ cả về chính trị, quân sự và tài chính, từ các quốc gia tự do Tây phương và Hoa Kỳ? Có thể nói cho tới nay, Hoa Kỳ vẫn chưa tìm thấy một tổ chức chính trị hay kháng chiến có thực lực của người Việt ở ngoại quốc để công nhận và hỗ trợ.

Trên chính trường hay trên chiến trường, nếu quân ta không mạnh thì địch sẽ lấn át. Vì thế, CSVN, không cần dùng súng đạn, xe tăng, đại bác v.v… thế mà họ hình như có vẻ đã thành công trên chính trường hải ngoại. Nghị Quyết 36, với chiêu bài "Khúc ruột ngàn dặm", một hình thức giống chính sách "Chiêu Hồi" dưới thời VNCH, đã làm cho các hoạt động chống cộng của người Quốc gia rơi vào tình trạng chia rẽ và khủng hoảng!

Kết quả của nghị quyết 36 là phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, người "đầu hàng VC" đầu tiên; và hàng chục người Việt ở ngoại quốc đã trở về hợp tác, làm nô tài dưới quyền VC trong các lãnh vực giáo dục, kinh tế, kỹ nghệ, thương mại và kỹ thuật v.v…
Có những người mang danh đảng viên hay thành viên của tổ chức chính trị hoặc con cưng của VNCH đã một thời anh dũng chống Cộng thế mà họ về VN thoải mái!
Có những nhà tu, kẻ thù của CS vô thần, thế mà họ được tự do xuất ngoại hoặc tự do về thăm quê hương một cách "hồ hởi, phấn khởi!"

-Tại sao?

Người CSVN năn nỉ người Quốc Gia tị nạn hãy quên đi quá khứ và trở về xây dựng đất nước. Nhưng xây dựng đất nước trên căn bản tự do, dân chủ hay vô thần và độc tài đảng trị?
-Người Quốc Gia chân chính có nên quên quá khứ không?
Thủ tướng Lý Quang Diệu, một trong những nhà lãnh đạo quốc gia nổi tiếng của Á Châu, người đã làm cho Tân Gia Ba (Singapore) từ một mảnh đất khô cằn trở thành Con Rồng Kinh tế Á châu từng tuyên bố một câu rất có ý nghĩa:
"Để hiểu hiện tại và dự đoán được tương lai, người ta phải biết đủ về quá khứ, đủ để có được cái hiểu về lịch sử của một dân tộc."
Lời phát biểu trên rất đáng cho CSVN lắng nghe và suy nghĩ về sự tôn thờ cái chủ nghĩa CS quái gở trong hơn nửa thế kỷ qua. Người Việt tị nạn chân chính khó có thể đoàn kết với CSVN cho đến khi nào Điều 4 của Hiến pháp năm 1992 được hủy bỏ, Mặt Trận Tổ Quốc của CS phải giải tán và Quốc Hội phải do dân trực tiếp bầu trong một cuộc Tổng tuyển cử tự do và dân chủ. Các ứng cử viên không phân biệt giai cấp, tôn giáo và quan niệm chính trị phải được tự do ra ứng cử mà không cần bất cứ cơ cấu CS nào giới thiệu hay chấp thuận, Mặt Trận Tổ Quốc là một ví dụ. Lý do: Tại các quốc gia văn minh và tiến bộ trên thế giới ngày nay không một luật pháp nào lại dành độc quyền cai trị đất nước cho một đảng. Không một người dân nào chấp nhận sự áp đặt vô lý như vậy.
32 năm qua đã có hàng ngàn quyển sách và bài viết lên án CSVN độc tài đảng trị, vi phạm nhân quyền và đàn áp tôn giáo; nhưng nhà cầm quyền CSVN vẫn như "nước đổ đầu vịt!"
32 năm qua đã có hàng trăm cuộc biểu tình chống các chính sách độc đoán của CSVN trên thế giới, và hàng trăm thư phản kháng của các tổ chức nhân quyền trong các quốc gia yêu chuộng tự do; nhưng nhà cầm quyền CSVN vẫn ngoan cố, vẫn đặt quyền lợi của Đảng lên trên quyền lợi của dân tộc.
Để tiếp tục đối kháng chế độ CS độc tài, người quốc gia chân chính hiện nay chỉ còn vũ khí sắc bén và có hiệu quả nhất là các cuộc biểu tình đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền cho dân chúng Việt Nam. Chúng ta đừng quên hậu quả tai hại trong quá khứ: Chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị sụp đổ và quân đội Mỹ phải rút khỏi VN cũng chỉ vì thiểu số người ở Hoa Kỳ và Tây phương đã dùng chiêu bài "phản chiến", chống chiến tranh bằng các cuộc biểu tình.

Vũ khí sắc bén và có hiệu quả nhất đối với người Quốc Gia chân chính hiện nay là tố cáo các tội ác của CSVN trước thế giới, qua báo chí, sách vở, hệ thống truyền thông và lưu trữ trong các thư viện, để con cháu hiểu rõ tại sao chúng ta có mặt tại ngoại quốc và để con cháu không hiểu lầm chúng ta vì đói rách phải "Tha phương cầu thực!"

Nói nhiều mỏi miệng, viết lắm mỏi tay mà CSVN vẫn chai đá, ù lì! Vậy chỉ còn cách mời quí độc giả coi lại một số hình ảnh để suy tư nhân ngày Quốc Hận 30.4.1975.

Khách truy cập

Hôm nay:3773
Hôm qua:23371
Tuần này:124412
Tháng này366615
Số Lượt Truy Cập:33704032
Số khách đang Online 418