Tin Giáo Hội Hoàn Vũ

Sự ngạc nhiên trong Lễ Giáng Sinh

GNsPSau đây là nguyên văn bài huấn dụ của Đức Thánh Cha Phanxicô trong buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật IV Mùa Vọng tại quảng trường thánh Phêrô.
 
Anh chị em thân mến,
 
Tin Mừng Chúa Nhật Mùa Vọng hôm nay nhấn mạnh đến khuôn mặt của Đức Maria. Chúng ta trông thấy Mẹ đương đầu với cuộc hành trình từ Nagiarét vùng Galilea đến vùng sơn cước miền Giuđêa để đi thăm và trợ giúp bà Elizabét. Thiên thần Gabriel đã mặc khải cho Mẹ biết rằng người bà con cao niên không có con nhưng giờ đây đã có thai được sáu tháng (x. Lc 1,26.36). Chính vì thế Đức Mẹ mang trong mình một món quà và một mầu nhiệm còn cao cả hơn, đi tìm bà Elizabét và ở lại với bà ba tháng.
 
Trong cuộc gặp gỡ giữa hai người đàn bà, hãy hình dung xem: một người già, một người trẻ, người nữ trẻ Maria lên tiếng chào trước: “Vào nhà ông Dacaria bà chào bà Elizabét” (Lc 1.40). Và sau lời chào ấy, bà Elizabét cảm thấy mình được bao bọc bởi sự kinh ngạc lớn lao, vang vọng lên trong các lời nói của bà: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?” (c. 43). Và họ ôm nhau, hôn nhau, vui mừng, hai phụ nữ: một già một trẻ, cả hai đều mang thai.
 
Để cử hành lễ Giáng Sinh một cách hữu ích chúng ta được mời gọi dừng lại trên “các nơi” của sự kinh ngạc. Vậy đâu là các nơi của sự kinh ngạc trong cuộc sống thường ngày của chúng ta? Có ba nơi.
 
Nơi thứ nhất là “người khác”, trong đó nhận ra họ là anh em, bởi vì từ khi đã xảy ra biến cố Giáng Sinh của Chúa Giêsu, thì mỗi một gương mặt đều mang các dấu ấn giống Con Thiên Chúa. Trên tất cả đó là gương mặt của người nghèo, bởi vì Thiên Chúa đã bước vào trần gian như người nghèo, và trước hết Ngài để cho người nghèo đến gần Ngài.
 
Một nơi khác nữa của sự kinh ngạc, nơi thứ hai, chúng ta nhìn với đức tin, chúng ta cảm nhận được chính sự kinh ngạc là lịch sử. Biết bao lần chúng ta tưởng mình nhìn nó trong khía cạnh đúng đắn, nhưng trái lại chúng ta có nguy cơ đọc nó lộn ngược: chẳng hạn điều này xảy ra, khi đối với chúng ta xem ra nó được xác định bởi kinh tế thị trường, được quy định bởi tài chánh, các vụ làm ăn và bị thống trị bởi các người quyền lực thay nhau chỉ huy. Thiên Chúa của lễ Giáng Sinh, trái lại, là một vì Thiên Chúa “trộn lẫn lộn các lá bài” – Ngài thích làm điều đó- như Mẹ Maria ca khen trong bài thánh thi Magnificat, chính Chúa lật nhào các người quyền thế khỏi ngai cao và nâng kẻ hèn mọn lên, ban tràn đầy của cải cho kẻ đói nghèo và đuổi người giầu có trở về tay không” (x. Lc 1,52-53). Đó là sự kinh ngạc thứ hai, sự kinh ngạc của lịch sử.
 
Một nơi thứ ba của sự kinh ngạc là Giáo Hội. Nhìn vào Giáo Hội với sự kinh ngạc của đức tin có nghĩa là không hạn hẹp chỉ coi Giáo Hội là một cơ cấu tôn giáo, nó là cơ cấu tôn giáo, nhưng cảm nhận Giáo Hội như là một Bà Mẹ, dù có các vết nhơ và nếp nhăn – chúng ta có biết bao nhiêu nếp nhăn – cũng vẫn thể hiện những đường nét của Hiền Thê được Chúa Kitô yêu thương và thanh tẩy. Một Giáo Hội biết nhận ra nhiều dấu chỉ của tình yêu trung thành, mà Thiên Chúa liên tục gửi tới cho mình. Một Giáo Hội mà Chúa Giêsu sẽ không bao giờ là một chiếm hữu để bảo vệ một cách ghen tương; ai làm như thế là sái lầm. Chúa Giêsu luôn luôn là Đấng đến gặp gỡ nó, và Giáo Hội biết chờ đợi với lòng tin tưởng và tươi vui, bằng cách trao ban tiếng nói cho niềm hy vọng của thế giới. Giáo Hội kêu cầu Chúa “Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến!”. Giáo Hội mẹ luôn luôn có các cánh cửa mở cửa để tiếp đón tất cả mọi người. Còn hơn thế nữa, Giáo Hội mẹ ra khỏi các cánh cửa của mình để tìm kiếm với nụ cười của bà mẹ tất cả những người ở xa, và đem họ đến với lòng thương xót của Thiên Chúa. Đó là sự kinh ngạc của lễ Giáng Sinh!
 
Trong lễ Giáng Sinh Thiên Chúa ban cho chúng ta tất cả chính Người bằng cách ban cho chúng ta Con Duy Nhất của Người, là tất cả niềm vui của Người. Và chỉ với con tim của Mẹ Maria, con gái Sion khiêm hạ và nghèo khó, đã trở thành Mẹ của Con Đấng Tối Cao, mới có thể nhảy mừng và vui sướng vì ơn trọng đại của Thiên Chúa và vì sự kinh ngạc không thể thấy trước được của Ngài. Xin Mẹ giúp chúng ta nhận thức được sự kinh ngạc – ba sự kinh ngạc tha nhân, lịch sử và Giáo Hội – đối với biến cố Chúa Giêsu sinh ra, là ơn của các ơn, là món quà nhưng không đem lại cho chúng ta ơn cứu độ, làm cho chúng ta ngạc nhiên trong việc gặp gỡ Chúa Giêsu. Nhưng chúng ta không thể có sự kinh ngạc này, chúng ta không thể gặp gỡ Chúa Giêsu, nếu không gặp gỡ Ngài nơi các người khác, trong lịch sử và trong Giáo Hội.
 
GNsP (theo zenit)

Khách truy cập

Hôm nay:2657
Hôm qua:12589
Tuần này:2657
Tháng này114757
Số Lượt Truy Cập:25349045
Số khách đang Online 1233